Trang Chủ Về WPE Quỹ Đồng Hành Lan Tỏa Tri Thức Nhân Sinh Góc Nhìn Hoạt Động Dự Án Xã Hội Tin Đại Sứ Lộ Trình Cộng Đồng Đại Sứ WPE Khóa Học Tủ Sách
Nội Tâm

Hãy Mơ Lớn Nhưng Đừng Mơ Hồ

Phạm Ngọc Tuyền 28 Tháng 5, 2026 5 phút đọc
Hãy Mơ Lớn Nhưng Đừng Mơ Hồ

Mình vừa đọc trên Facebook bài viết "Hãy mơ lớn nhưng đừng sống mơ hồ". Sau khi đọc xong bài viết này, nhắc mình nhớ đến sáng nay trong một cái buổi giao lưu với người Thầy và mọi người trong Zoom. Thầy cũng nhắc đến một cái khái niệm là: Nghĩ lớn, làm từ những việc nhỏ và hành động chi tiết.

Trước đây, mình cũng đã từng nghe một quan niệm tương tự như vậy: "Nghĩ lớn, làm nhỏ, hành động ngay". Chính cái câu quan niệm đó đã từng ảnh hưởng sâu sắc đến nhận thức, tư duy và hành động của mình cho đến thời điểm hiện tại.

Nếu như con người không có một cái giấc mơ đủ lớn thì họ không có nhìn thấy được bức tranh tương lai, động lực chưa đủ lớn để đi đến mục tiêu. Nhưng có những người họ có khao khát, họ có ước mơ, họ nghĩ đến những gì đó nó lớn lao, nhưng họ quên mất thời điểm hiện tại. Mình hãy bắt đầu ngay từ lúc mà mình chưa có gì, bởi vì nếu như chúng ta chỉ mơ và chúng ta không hành động thì người ta nói là chỉ ảo tưởng mà thôi. Thành công của một con người chỉ khác nhau ở sự kiên trì. Ai kiên trì bám cái mục tiêu để làm cái điểm tựa, để làm động lực mà mình hướng đến thì mới đạt được kết quả.

Mình rất là thích một câu nói trong bài viết mà mình mới đọc, đó là: "Không ai có thể xây một bức tường trong một đêm, mà người ta sẽ xây từng viên gạch, từng viên gạch, từng viên gạch chứ không phải là cùng một lúc mà xây dựng nguyên một bức tường được." Nên mục tiêu của mình thì lớn, nhưng mình phải làm từ những việc nhỏ và hành động chi tiết nó ra, thì sự kiên trì cần mẫn mỗi ngày sẽ giúp cho chúng ta đạt được cái mục tiêu lớn đó.

Hiện tại mình cũng có ước mơ và khao khát để lại di sản cho nhân sinh: là tất cả những cái bài học, những cái ứng dụng, những sự chuyển hóa, những cái hệ thống quan niệm, những cái triết lý sống, những lời đạo lý mà mình đã may mắn nhận được từ Thầy Cô và những bậc tiền bối đi trước.

Mình muốn hệ thống lại đưa vào sách để để lại cho thế hệ mai sau, để dù bao nhiêu thế hệ trôi qua họ vẫn còn nhận được tri thức và nhận được giá trị, rồi tiếp tục lan truyền trong nhiều thế hệ nữa. Đó chính là một bức tranh lớn. Tuy nhiên, mình nhớ đến một tác giả đã từng viết sách và cô ấy đã chia sẻ một quan niệm là: "Viết rồi mới trở thành tác giả chứ không phải là đợi mình thành tác giả rồi mình mới viết".

Nên dù cho mình ước mơ, mình khao khát mình viết quyển sách hàng trăm trang hay là bao nhiêu quyển sách đi nữa thì không phải đùng một phát trong một đêm mà mình viết ra được cái quyển sách đó, mà đó là một quá trình. Vậy thì mình phải xây nhà từ những viên gạch nhỏ liên kết với nhau, thì nó mới ra một bức tường.

Một quyển sách 300 trang thì nó cũng phải bắt đầu từ trang sách đầu tiên, hành trình ngàn dặm thì nó cũng bắt đầu từ những bước chân đầu tiên.

Chính vì vậy, mình bắt đầu viết từ lúc mình chưa có rõ gì hết, mình viết lúc mà mình cũng chưa biết thật sự viết như thế nào. Nhưng với một cái nhận thức mà Thầy Cô đã chuyển giao cho mình là: "Biết bao nhiêu thì viết bấy nhiêu, mình hiểu tới đâu mình viết cái đó, mình chuyển hóa như thế nào thì mình viết như thế đó". Mình bắt đầu hành động ngay bằng việc kiên trì viết bài mỗi ngày.

Mỗi lần mình viết là mình thể hiện sự trân trọng biết ơn người đã chuyển giao cho mình tri thức đó, mình trân trọng biết ơn bài học mà mình ứng dụng được, mình trân trọng biết ơn và ghi nhận lại sự chuyển hóa của mình, đồng thời ghi nhận những người sau này sẽ đọc sách của mình và tiếp tục ứng dụng chuyển hóa, làm cánh tay nối dài chia sẻ cho nhiều thế hệ sau nữa.

Kết quả dần dần khi mình càng viết thì cái tổng nghiệp thức bên trong của mình nó sẽ được kích hoạt. Bởi vì theo quy luật vận hành của tâm thức, trân trọng biết ơn cái gì thì cái đó sẽ bội tăng. Từ một trang sách nó sẽ ra hai trang sách, mình viết hai trang sách sẽ viết được ba trang sách, từ đó nó tăng dần tăng dần theo thời gian. Và đây ngày 15-5-2026 chính là bài học mà mình đang ứng dụng thực tế để tạo ra bài viết thứ sáu mươi mấy của mình trên hành trình kiến tạo di sản.

Bài học mình rút ra: Nghĩ lớn, làm nhỏ và hành động ngay. Chúng ta có quyền ước mơ. Nhưng thời điểm bắt đầu phù hợp nhất, đó chính là “Giây phút hiện tại”.

Xin trân trọng biết ơn dòng chảy tri thức luôn được tiếp nối qua từng bài viết.

Bình Luận (0)

Lên đầu trang