Trong đời sống hàng ngày, chúng ta thường dễ bị thu hút và vỗ tay tán thưởng trước những hiện tượng bùng nổ, những người đạt được thành tựu đột phá trong một thời gian ngắn. Phải thừa nhận rằng, đó là những thành quả vô cùng tuyệt vời và bản thân Ngọc Anh cũng luôn dành cho họ một sự ngưỡng mộ sâu sắc.
Nhưng khoảng cách giữa một cú nổ vang dội và một hành trình đi từ "tốt" đến "vĩ đại" lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Một cuộc hôn nhân viên mãn hàng thập kỷ, một doanh nghiệp trường tồn qua nhiều thế hệ, một sức khỏe dẻo dai ở tuổi xế chiều, một gia tộc thịnh vượng được gìn giữ từ đời này sang đời khác, hay đơn giản là từng công việc tạo lập giá trị được lặp đi lặp lại hàng vạn vạn lần trong cuộc đời... Tất cả những gì duy trì được sự bền bỉ, lặp đi lặp lại nhịp nhàng theo năm tháng, mới thực sự tạo ra một sức hút khủng khiếp và nhận được sự tín nhiệm, tin tưởng tuyệt đối từ xã hội.
Cao nhân chỉ điểm: Không ai có thể tự vỗ ngực tuyên bố rằng "Tôi là người có đam mê", "Tôi mang trong mình sứ mệnh lớn lao" mà khiến người khác tin tưởng ngay lập tức. Nguồn lực của xã hội sẽ không bao giờ tự nhiên đổ về tay những người chỉ biết lớn tiếng hô hào.
Chỉ khi xã hội nhìn thấy ở một người sự cần mẫn, lặp đi lặp lại chu kỳ nhịp điệu một công việc tạo lập giá trị, thì qua thời gian, người ta mới tự động công nhận: "À, đây là đam mê, đây là sứ mệnh của họ".
Còn nếu có ai đó vừa cất lời mà nguồn lực đã đổ về nườm nượp, thì xin hiểu cho rằng: Trong quá khứ, họ đã vô cùng cần mẫn rồi, lời nói hiện tại chỉ là sự quảng bá cho những gì họ đã và đang âm thầm cống hiến mà thôi.
Sự "cần mẫn" ấy được gói gọn trong 6 chữ vàng trong hành động:
- Đơn giản mà làm
- Vui vẻ mà làm
- Tin tưởng mà làm
- Nhẹ nhàng mà làm
- Thường xuyên làm
- Dụng tâm làm
Đường Dài Mới Biết Ngựa Hay
Chính vì lẽ đó, dân gian mới có câu: "Đường dài mới biết ngựa hay". Con ngựa mạnh là con ngựa chạy đường trường, đều đặn đều đặn bền bỉ về đích.
Tại sao lại phải đợi đến "đường dài"? Bởi lẽ, nếu chỉ đua ở một đoạn đường ngắn vài dặm, thì một con ngựa dẫu bình thường, nếu bị quất roi hối thúc cũng có thể chồm lên bứt tốc điên cuồng lao đi như tên bắn.
Nhưng để vượt qua hàng trăm dặm đường trường mênh mông, băng đèo lội suối, dãi nắng dầm mưa mà không gục ngã hay bỏ cuộc giữa chừng, thì sức bật tức thời là không đủ. Lúc này, "ngựa hay" mới thực sự lộ diện. Đó không phải là con ngựa lao đi như thiêu thân ngay từ vạch xuất phát để phô diễn sức mạnh hay ganh đua vượt mặt kẻ khác ở những dặm đầu.
Con ngựa thực sự mạnh là con ngựa biết rõ nội lực của mình, biết giữ nhịp thở và phân phối sức lực. Nó cứ lầm lũi, lặp đi lặp lại những bước chân kiên định. Nó chạy đều đặn, đều đặn, bền bỉ tiến về đích trong một trạng thái vô cùng điềm tĩnh.
Cuộc đời con người thiết nghĩ cũng là một đường đua marathon vạn dặm như thế.
Thay vì gồng mình chạy hết tốc lực, hay là mình chọn làm một người bình thường, chẳng vội đi nhanh, cứ ngày ba bữa cơm canh mà làm những việc bình thường với một nỗ lực phi thường nhỉ?
Cờ Đến Tay Ai Người Nấy Phất
Khi nhắc đến những thành tựu đường dài, không ít người chép miệng rằng: "Cờ đến tay ai người nấy phất". Câu nói này vô tình khiến chúng ta lầm tưởng rằng thành công đôi khi chỉ là do thời vận, là sự ăn may. Kiểu như sung rụng trúng ai người đó hưởng.
Nhưng qua quá trình tập luyện võ thuật cũng như lật lại bối cảnh lịch sử, Ngọc Anh mới ngộ ra một hiện thực rất khác. Lá cờ trong câu nói ấy chính là "Cờ lệnh" (hay Cờ soái) trong các trận chiến cổ đại. Đó không phải là một mảnh vải nhẹ tênh. Nó là một ngọn cờ khổng lồ, cán cờ to nặng, vải cờ rộng cản gió cực kỳ khủng khiếp. Người vác ngọn cờ ấy đứng giữa trận tiền phải hứng chịu sức gió tạt quật ngã người, và quan trọng nhất: Kẻ cầm cờ luôn là mục tiêu bị cung tên và ám khí của quân thù dồn sát thủ tiêu diệt đầu tiên.
Trên chiến trường hàng vạn người đầy khói bụi và tiếng ồn, binh lính không thể nhìn thấy tướng của mình mà chỉ nhìn thấy cờ. Khi cờ soái ngã gục, phản xạ đầu tiên của quân lính là nghĩ rằng chủ tướng đã tử trận hoặc bỏ chạy. Điều này thường dẫn đến sự hoảng loạn tột độ, sĩ khí sụp đổ và hiện tượng "vỡ trận" (mạnh ai nấy chạy) sẽ xảy ra.
Để "phất" được ngọn cờ ấy ngày này qua tháng nọ giữa mưa bom bão đạn, người cầm cờ không thể là một tay lính lác rụt rè hay yếu ớt. Đó bắt buộc phải là một mãnh tướng với thể lực phi phàm, sức trụ vững như bàn thạch, và một tinh thần thép không màng sinh tử.
Và cái "thể lực phi phàm" ấy từ đâu mà có?
Nó chính là kết quả của việc "làm những việc bình thường với một nỗ lực phi thường" qua năm tháng. Cờ không tự nhiên rơi vào tay kẻ ăn may. Cờ chỉ đến và ở lại với những ai đã âm thầm rèn luyện đủ bản lĩnh để gánh vác sức nặng của nó từ trước đó rất lâu rồi.
Trưởng Thành Trước Khi Trở Thành
Điều này dẫn chúng ta đến với một ý niệm cho bài toán đường dài: Trưởng thành trước khi Trở thành.
Thay vì ngồi há miệng chờ sung, đợi một chức danh, một vị trí, một quyền hạn hay một cơ hội nào đó được trao cho mình rồi mới bắt đầu học cách làm việc. Tại sao chúng ta không chọn cách âm thầm "trưởng thành" trước?
Ta tự bồi dưỡng cho mình đủ đầy Trí tuệ, Tâm thái, Nhân cách, Phẩm chất, Năng lực và Thể chất để sẵn sàng vừa vặn với chiếc áo đó.
Đến một ngày, khi bên trong ta đã "chín", nội lực tự tỏa hương, ắt sẽ có quý nhân phù trợ. Những người thế hệ trước chỉ đợi có người phù hợp là chủ động bước tới, tiếp tục bồi dưỡng và trân trọng trao tận tay ta ngọn cờ đó. Đơn giản vì lúc ấy, không ai có thể gánh vác nó phù hợp hơn ta nữa.
Vậy, giả sử đến một ngày nào đó ta thực sự "trở thành" thì sao?
Khi đã vác được ngọn cờ lên vai và chạm đến thành tựu, thì mỉm cười và... buông thôi. Không phải buông bỏ trách nhiệm, mà là buông đi sự dính mắc vào cái danh xưng hào nhoáng ấy. Làm gì có thì giờ để dừng lại để vỗ ngực tự mãn, mà tiếp tục bồi dưỡng sự trưởng thành của bản thân ở một tầng bậc mới, để sẵn sàng gánh vác những vai trò vĩ đại hơn, những ngọn cờ to lớn hơn trong tương lai.
Dành hàng chục năm cuộc đời, làm một người bình thường chẳng vội đi nhanh, cứ ngày ba bữa cơm canh chỉ để chuẩn bị cho một vai trò có thể tạo lập giá trị khủng khiếp cho xã hội trong tương lai... nghĩ lại, cũng xứng đáng chứ nhỉ?
Năm Chú Ngựa Cho Năm Bính Ngọ
Năm Bính Ngọ đã đến, con đường vạn dặm thênh thang vẫn đang chờ phía trước. Chúc cho cả nhà chúng ta ai cũng sẽ là những "chú ngựa hay", bền bỉ, tĩnh tại và kiên định trên hành trình vĩ đại của chính mình.
Và để đi đường thong dong, về đích nhẹ nhàng, thiện tri thức khai mở cho Ngọc Anh 5 chú ngựa (Ngũ tâm) mà ai trong chúng ta cũng cần có trong đời:
1. Kim Mã - Nhất tâm
- Nhất tâm vì sự chuyển hóa của con người. Đây là trạng thái chúng ta khởi lên ý niệm và hành động hoàn toàn vì sự chuyển hóa và trưởng thành tận cùng của con người, hoặc của những người thân yêu xung quanh mình. Khi cả nhà có được sự nhất tâm này, những người xung quanh sẽ tự động cảm nhận được tình yêu thương chân thật và tự bên trong họ sẽ có sự chuyển hóa.
- Về mặt kết quả, khi ta nhất tâm làm vì sự phát triển của nhân sinh, ta sẽ không còn bị lăn tăn hay lo lắng về khía cạnh vật chất. Tài chính khi đó sẽ tự động quy tụ về để ta có đủ nguồn lực tiếp tục tạo lập giá trị. Sự nhất tâm giúp chúng ta gạt bỏ mọi rào cản, chỉ tập trung toàn lực vào việc giúp người để tích tạo công đức, phước đức – tài sản ta thực sự mang theo được trong phần đời này.
2. Mộc Mã - Định tâm
- Mình định tâm ở đâu thì thành tựu ở đó. Định tâm là trạng thái nhận thức nội tâm khẳng định sự gắn kết chặt chẽ của bản thân với sự vật, sự việc hay con người trên hành trình hướng đến đích. Thay vì sống trong hoang mang, luôn nơm nớp thủ sẵn quá nhiều kế hoạch dự phòng theo kiểu "làm cái này không được thì nhảy sang làm cái kia", người biết định tâm sẽ xác định rõ mong muốn, giữ vững hình ảnh tâm trí tốt đẹp và kiên định đến cùng.
- Các cao nhân đã chỉ điểm: Nếu một người không có khả năng định tâm, sẽ chẳng còn con đường nào khác để tiến bước đến sự thành công.
3. Thủy Mã - Thuần tâm
- Bản chất của Thuần tâm là khởi tạo "Ý niệm thuần dương". Thay vì đi làm chỉ để kiếm cơm hay tích trữ của cải, một người giữ được sự thuần tâm sẽ hướng trọn vẹn đến việc giúp người. Mọi khởi sự của họ đều bắt nguồn từ nguồn năng lượng trân trọng biết ơn (biết ơn đất nước, con người, gia đình).
- Khi làm việc vì tri ân và báo ân, cái tâm sẽ nhẹ bẫng, không còn toan tính xem mình giúp người thì mình sẽ được lợi ích gì. Chính trạng thái thuần dương ấy sẽ giúp mọi công việc trở nên hanh thông, đơn giản nhận được sự đồng thuận và ủng hộ từ vạn vật. Và khi chúng ta "thuần tâm" làm vì sự chuyển hóa của thế hệ sau, thì những cám dỗ vật chất dẫu lớn đến đâu cũng chỉ là "muối bỏ biển". Mọi hành động khi ấy đều chứa đựng tình yêu thương thuần khiết nhất.
4. Thổ Mã - Dụng tâm
- Dụng tâm mang ý nghĩa cốt lõi là sự "chứa đựng". Khi chúng ta làm một việc gì đó mà thực sự dụng tâm, điều đó có nghĩa là ta có khả năng ôm trọn, chứa đựng toàn bộ công việc đó vào sâu trong nội tâm của mình. Ta nhìn thấy và thấu suốt được mọi vấn đề, mọi khía cạnh dù là nhỏ nhất, từ đó ngày càng tận tâm, trách nhiệm, tín nhiệm và tiến bộ hơn trên từng bước chân ta đi.
5. Hỏa Mã - Hằng tâm
- Hằng tâm chính là ngọn lửa âm ỉ duy trì sự sống cho tất cả. Trên hành trình vạn dặm, chắc chắn sẽ có những cơn gió lạnh của ngoại cảnh muốn dập tắt ý chí của ta. Hằng tâm là trạng thái giữ cho ngọn lửa nhiệt huyết không bùng lên rực rỡ chớp nhoáng rồi vụt tắt, mà kiên trì, bền bỉ, âm ỉ và xuyên suốt. Chính sự "hằng hữu" này biến những nỗ lực phi thường trở thành một nhịp điệu tự nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở mỗi ngày.
Năm Bính Ngọ, mong cả nhà không cần gồng mình chạy đua hết tốc lực, cũng chẳng cần mong cầu những cú bứt tốc rực cháy nhưng ngắn ngủi. Chỉ cần giữ trọn vẹn 5 chú ngựa này trong lồng ngực, mang theo ý niệm giúp người giúp người hạnh phúc vào từng nhịp đập.
Để rồi cứ thế, ta chọn làm một người bình thường, chẳng vội đi nhanh, cứ ngày ba bữa cơm canh mà thong dong làm những việc bình thường với một nỗ lực phi thường. Cứ đều đặn, bền bỉ, thong dong kéo cỗ xe cuộc đời chạm đích.
Chúc cả nhà một năm Bính Ngọ vững chãi, bình an và vạn sự hanh thông!



Bình Luận (0)