Trang Chủ Về WPE Quỹ Đồng Hành Lan Tỏa Tri Thức Nhân Sinh Góc Nhìn Hoạt Động Phụng Sự Xã Hội Bản Tin Đại Sứ Lộ Trình Cộng Đồng Đại Sứ WPE Khóa Học Tủ Sách Thư Viện Từ Điển Nhân Sinh
Nội Tâm

Sở Hữu Mà Không Sở Hữu – Không Sở Hữu Mà Sở Hữu Có Thì Trân Trọng – Biết Ơn Mất Đi Thì Không Dính Mắc

Phạm Ngọc Tuyền 28 Tháng 5, 2026 6 phút đọc
Sở Hữu Mà Không Sở Hữu – Không Sở Hữu Mà Sở Hữu Có Thì Trân Trọng – Biết Ơn Mất Đi Thì Không Dính Mắc

Thông thường con người ta sẽ dính mắc vào việc sở hữu, cái này là của tôi, cái đó là của tôi, là tôi sở hữu cái đó. Nhưng khi mình nói cái đó là của mình, lỡ như nó bị mất đi, bị hư hao hay nó bị người khác mượn thì có khả năng bị lăn tăn nội tâm, bị bực bội khó chịu khi mà nó bị hao tổn hay lạc mất.

Thông thường khi có tiền người ta sẽ dính mắc tiền đó là của tôi, nhà đó là của tôi, tài sản đó là của tôi, cái này là do tôi tạo ra, nên khi ai đó làm ảnh hưởng thì nội tâm không được nhẹ nhàng, có những bối cảnh, con người sắp ra đi về cõi vĩnh hằng mà người ta vẫn bận tâm vào nhà cửa, người thân và tài sản để lại.

Bên cạnh đó, thường là những cái gì chính khối óc, bàn tay mình làm ra thì mình mới nghĩ cái đó là cái của mình, còn những cái mà không phải của mình mà của người khác làm, thì mình thấy việc đó là của người khác chứ không liên quan đến mình.

Bữa nay ngồi nhớ lại bài học mà “Sở Hữu Mà Không Sở Hữu, Không Sở Hữu Mà Sở Hữu” mình đã chia sẻ với em gái của mình điều này. Đây là tri thức mình đã được đón nhận từ Thầy Cô trong lộ trình thấu hiểu nội tâm.

Mình đã ứng dụng bài học tri thức này để thay đổi nhận thức nội tâm:

  • Sở hữu mà không sở hữu: Khi có thành tựu, có mối quan hệ, có tài sản vật chất, hình thức thì thấy mình đang sở hữu, nhưng cần thay đổi trong nhận thức của mình là những cái đó khi mất cái thân này đi, mình cũng không có mang theo được, nên mình chỉ đang sử dụng nó thôi chứ không phải sở hữu.
  • Cái gì mình đang có nó mà mình mất cái thân này mình mang theo không được thì mình nhận thức đó là tôi chỉ có quyền sử dụng thôi. Mất cái thân này đi là mình hết quyền sử dụng thì ai là người còn sống ở lại, họ sử dụng cái đó như thế nào là quyền của họ. Thì ai ở làm như thế nào mình cũng an vui nhẹ nhàng.

Hiện thực khi ứng dụng:

Khi được thầy cô chuyển giao tri thức này, mình nhận được nó thì hình thức mình hiểu mình đang sở hữu, nhưng thật ra không phải là mình sở hữu mà mình đang vay mượn tri thức của nhân loại thôi nên mình cũng chỉ có quyền sử dụng. “Tri thức là của nhân loại, do vay mượn mà có”. Có vay có trả, khi hết quyền sử dụng thì trả lại cho nhân sinh ai sử dụng thì sử dụng, ngay cả bây giờ ai thấy bài học của mình quý người ta muốn đem đi chia sẻ cho người khác, mà thật sự vì giúp cho con người thì mình còn mừng nữa. Nên không cần giấu.

Nhận thức về “Không sở hữu mà sở hữu”: Mình không có sở hữu điều đó nhưng bằng cách nào đó mình đạt được điều mình muốn thì coi như cái đó là cái của mình.

Hiện thực ứng dụng:

Ví dụ như mình muốn xây cho gia đình của mình một căn nhà thì có thể không phải chính mình bỏ tiền hay công sức ra xây mà có người khác đến họ xây cho gia đình mình cái căn nhà đó thì coi như mình đã làm điều đó và mình cần ghi nhận – biết ơn vì người ta đã gánh vác làm việc đó cho mình.

May mắn mình được nhận hàng vạn câu quan niệm sống từ triết lý nhân sinh, triết lý giáo dục nhận thức, mình đã ứng dụng một số quan niệm giúp mình thay đổi cuộc đời tốt hơn, nên mình muốn đúc kết lại khoảng vài trăm câu quan niệm thành hình ảnh và tổng kết nó vào một cái file PDF để mọi người có thể in nó ra như một quyển sách.

Những quan niệm này giúp cho con người có thể ứng dụng cho bản thân, gia đình, giáo dục con cái giúp cho cuộc sống được tốt đẹp hơn. Mình rất muốn mang điều đó giúp cho những người xung quanh, nhưng thực tế nguồn lực tài chính để in ra đi tặng thì mình chưa có.

Nhờ nhận được nhận thức “không sở hữu mà sở hữu” nên mình rất an tâm mà khởi lên mong muốn và cứ đúc kết thành file PDF, mình bắt đầu chia sẻ lợi ích của việc nhận được những quan niệm này với mọi người, sau đó một thời gian có người bạn học tập cùng nhắn hỏi mình xin file để đi in ra tặng một số người bạn, và đồng thời cũng có người nhắn tin nhận file về để tự họ in ra, hoặc để file trong máy tính để họ đọc và chia sẻ cho người khác.

Từ đó, mình thấy rằng nếu muốn cái gì mình cứ khởi lên thôi, đừng nói là "tôi không có khả năng" hay "tôi làm không được". Mọi nguồn lực đến từ cả xã hội nên việc của mình là muốn cái gì thì làm thôi, vì sẽ có những người họ đến họ làm cho mình. Dù ai làm cũng được miễn đạt được điều mình muốn thì coi như họ đã gánh vác làm thay cho mình, mình sẽ trân trọng – biết ơn con người.

Bài học tâm đắc:

Cái gì mình đang có thì mình không có khư khư giữ nó, còn những cái mình không có thì mình cũng không có thờ ơ với nó. Nhận thức này giúp mình giữ được trạng thái biết ơn quốc gia, biết ơn xã hội. Ví dụ như thế hệ ông cha của mình đi trước đã cống hiến cho quốc gia này được độc lập, hạnh phúc; hay ai đó trong xã hội xây một cây cầu giúp nơi nào đó phát triển thì thay vì mình phải bỏ tiền ra mình làm thì có người đã làm điều đó rồi, xem như họ làm cho mình. Đây là một nhận thức để mình cảm thấy biết ơn vì ai đó đã thay thế mình làm điều đó.

Trân trọng biết ơn tri thức đã giúp mình chúng ta thấu hiểu ý nghĩa của sự sở hữu trong đời sống nhân sinh.

Lên đầu trang