Trong buổi tối ngày 16 tháng 05 tại lớp học Master K05, thầy Na đã chỉ điểm về một trong 111 năng lực cốt lõi của một chuyên gia tư vấn huấn luyện nội tâm: Năng lực lắng nghe. Khi bối cảnh lớp học bùng nổ với rất nhiều ý kiến thảo luận về biểu hiện của sự lắng nghe, Lam đã được đón nhận một mật mã tri thức làm rúng động toàn bộ nhận thức cũ kỹ trước đây.
Trước đó, khi nhắc đến "năng lực lắng nghe", Lam cũng như hầu hết các thành viên trong lớp đều dính mắc vào các hình tướng bên ngoài. Mọi người cho rằng lắng nghe là phải ngồi ngay ngắn, phải cố gắng đưa nội tâm về trạng thái Tánh Không, hoặc phải nỗ lực rèn luyện, mài rìu, mài rũa thì mới có được. Sự "cố gắng" và "nỗ lực" để nghe đó vô tình tạo ra một rào cản nội tâm, khiến việc lắng nghe trở thành một việc phải làm, một áp lực phải đạt được trong chuyên môn.
Ngay trong khoảnh khắc thầy Na chỉ điểm, Lam đã thực hành Thụ đắc trọn vẹn một Khái niệm nguồn hoàn toàn mới. Thầy định vị hai nhận thức nền tảng:
- Thứ nhất, năng lực LẮNG NGHE là do người khác nhìn vào và ghi nhận hiện thực ở mình, chứ tự thân mình không thể tự phong.
- Thứ hai, và cũng là đỉnh cao nhất: Năng lực LẮNG NGHE là không xem đó là năng lực.
Lam bắt đầu chuyển dịch tâm thái, buông hết tất cả các kỹ thuật, buông sự cố gắng, buông cả ý niệm phải "luyện tập". Lam quay về với cái "Ý nghe" bẩm sinh vốn có của tánh chân thật nơi chính mình.
Khi Lam thực sự buông xuống được sự nỗ lực, một hiện thực vi diệu đã khởi sinh: Nghe chỉ biết là nghe vậy thôi.
Lam nhận ra bẩm sinh con người đã có sẵn sự lắng nghe thuần khiết này rồi, đâu cần phải cố gắng mới nghe được.
Khi không còn xem lắng nghe là một "năng lực" cần mài giũa, nội tâm Lam trở nên rỗng rang, tự tại tuyệt đối.
Chính lúc không xem là năng lực ấy, năng lực lắng nghe siêu phàm mới thực sự đạt đến đỉnh cao, giúp Lam chứa đựng trọn vẹn hiện thực của con người một cách tự nhiên như hơi thở.
Bài học rút ra: Lam đúc kết được bài học khắc cốt ghi tâm trên lộ trình trở thành Master Mentor: Đỉnh cao của năng lực chính là sự thuần thục đến mức tự nhiên, không còn dấu vết của sự luyện tập. Khi ta trân trọng cái tánh nghe tự nhiên của chính mình và buông đi mọi hình tướng, ta mới có thể bao dung và chứa đựng con người ở mức độ sâu sắc nhất.
Trân trọng biết ơn tri thức, biết ơn các cao nhân chỉ điểm, biết ơn các duyên lành!



Bình Luận (0)