Cân Bằng Giữa Phò Suy Và Phò Thịnh Để Luân Chuyển Dòng Chảy Phước Báu
"Phò suy" và "Phò thịnh" – đây là hai câu nói mà trước đây khi nghe mình cũng không hiểu đang muốn nói điều gì. Đến một giai đoạn, mình được hiểu hơn nhờ Thầy Cô giải thích và làm rõ. Chữ "phò" có nghĩa là trợ giúp, "suy" là yếu thế, còn "thịnh" là thịnh vượng.
Như vậy, phò suy nghĩa là người này chuyên đi trợ giúp cho những người yếu thế hơn mình; còn phò thịnh là chuyên đi trợ giúp cho những người thịnh vượng hơn họ. Hai điều này thực chất diễn ra trong cùng một con người, nhưng tùy theo giai đoạn: có giai đoạn thì thiên về phò suy, có giai đoạn thì chuyên về phò thịnh, cũng có người họ sẽ cân bằng hơn.
Bài học sâu sắc mình nhận được ở đây là người nào chuyên đi phò suy, bản chất nội hàm của người này rất dễ dính mắc vào sự ngạo mạn. Bởi vì khi họ đi giúp người yếu thế, họ thấy họ ở trên người khác, thấy mình là bề trên nên tâm ngạo mạn vi tế khởi sinh. Ngược lại, người chuyên đi phò thịnh thì lại có xu hướng đi theo để hưởng lợi ích từ những người thịnh vượng hơn họ.
Nếu hiểu theo góc nhìn tổng nghiệp, cuộc sống ngày hôm nay chúng ta có được kết quả gì cũng đến từ ba khối đức: Ác đức, Công đức và Phước đức. Một người có nhiều phước báu thì họ đã thịnh vượng, có cuộc sống đủ đầy, tốt đẹp. Người đang yếu, đang suy, đang gặp khó khăn là hiểu họ đang bị kém phước. Mà nếu mình cứ đến giúp họ theo cách thông thường, bản chất là tiếp tục lấy đi cái phước báu ít ỏi còn lại của họ, khiến họ càng nhận trợ giúp thì lại càng yếu hơn. Trong xã hội, có những người đi giúp người khác nhưng người nhận lại ngày càng yếu, cuộc sống ngày càng khó khăn hơn là vì bản chất này.
Bên cạnh đó, nếu mình chỉ chuyên đi phò suy thì nguồn lực của bản thân cũng có ngày cạn kiệt. Còn nếu chuyên đi phò thịnh, trợ lực cho người trên mình để hưởng lợi ích từ trên rót xuống, rồi mình lại lấy phước báu của mình ra để đổi, điều này cũng không tốt cho bản thân. Nên ai đi thiên về một bên suy hay bên thịnh đều không tốt.
Để giải quyết tận gốc trăn trở này, chúng ta cần phải thấu suốt nhận thức và đưa về sự cân bằng giữa phò suy và phò thịnh, không thiên lệch về bên nào cả.
Khi người yếu thế cần mình, chúng ta không thể ngó lơ hay phớt lờ họ được. Thay vào đó, chúng ta sẽ tạo bối cảnh, tạo điều kiện cho họ trợ giúp lại mình một cái việc gì đó, dù là nhỏ nhất. Việc này là để cho họ có cơ hội được giúp người, từ đó khai thông dòng chảy phước báu và mở rộng cái tâm cho đi của họ. Chính từ hành động đó thì phước mới sanh ra và cuộc sống của họ mới tốt lên được.
Các bậc cao nhân mới chỉ điểm cho chúng ta câu nói: "Mượn người giúp mình để mình có cơ hội giúp người". Đây chính là chìa khóa để cân bằng phước báu. Khi chúng ta nhận trợ giúp từ ai đó, một tay nhận thì một tay chúng ta phải chủ động trao đi. Chúng ta đón nhận không phải vì tham lam mà nhận để hào phóng cho đi, nên người có tâm cho đi hào phóng thì họ cũng sẽ không sợ việc đón nhận.
Nhờ lời chỉ điểm qua hai câu nói phò suy phò thịnh này, mình đã học được cách cân bằng phước báu hơn, mượn sức và trợ lực để giúp người một cách có trí tuệ. Khi nhận nhận sự trợ giúp của ai đó, mình luôn đưa nội tâm về trạng thái trân trọng biết ơn bối cảnh và trân trọng biết ơn điều họ đã trợ cho mình.
Sau đó, mình tiếp nối và lan tỏa giá trị đó đi cho nhân sinh. Hành động này giúp khai thông vòng chảy năng lượng, hay nói cách khác là khai thông dòng chảy của phước báu để nó được luân chuyển liên tục và không ngừng bội tăng theo thời gian. Nội tâm của mình đơn giản có trạng thái: Cho đi hào phóng, đón nhận cừ khôi.
Bài học tâm đắc nhất mình rút ra và muốn nhắn gửi là:
Hãy giữ quan niệm "Mượn người giúp mình để mình có cơ hội giúp người" nhằm cân bằng phước báu cho cả hai bên. Giúp người yếu thế bằng cách tạo bối cảnh cho họ tích tạo phước báu, đồng thời đồng hành cùng người thịnh vượng để mượn sức lan tỏa giá trị lớn hơn cho xã hội. Một tay nhận một tay trao.



Bình Luận (0)