Nghi vấn: "Có một góc nhìn cho rằng, những tri thức về nội tâm hay tâm chân thật là những quy luật tự nhiên, nó vốn dĩ có sẵn và thuộc về vạn vật. Vậy nên khi mình đi chia sẻ những điều đó cho cộng đồng thì không nên thu phí. Mình chỉ nên thu phí khi đào tạo về mặt năng lực, kỹ năng thực tế thôi. Em đang chưa hiểu rõ chỗ này, nếu mình chia sẻ về tâm chân thật mà lại đi thu phí thì có bị sai quy luật tự nhiên không anh?" - Chị T.T.T.N - Hà Nội, Ngày 14.03.2026
Ngọc Anh giao lưu: Thực ra, thu phí hay không thu phí nó không quan trọng. Quan trọng là thu để làm gì.
Em hình dung không? Tiền thì nó đâu có vấn đề gì đâu. Quan trọng là mình thu với tâm niệm gì. Có những người họ thuần đi con đường vũ trụ quan, bây giờ không cho họ thu phí thì họ lấy đâu ra miếng ăn?
Góc nhìn của anh là em thu bao nhiêu cũng được, thu ít thu nhiều hay nói cái gì thu cũng được. Nhưng quan trọng là thu để làm gì, chứ không phải là có nên thu hay không. Việc cứ lấn cấn chuyện thu hay không thu là mình đang bị chấp kiến, bị mắc kẹt vào cái chuyện đấy rồi.
(Người hỏi: Em hiểu rồi. Tức là mình chuyển dịch cái nghi vấn đi. Vậy ở đây là mình sẽ cần phải rõ cái kế hoạch xài tiền có ý nghĩa khi khởi tạo lộ trình học này đúng không anh?)
Đúng rồi. Tức là mình vừa phải có góc nhìn rộng rãi để phá chấp, nhưng đồng thời cũng phải có sự liêm chính nội tâm.
Nó là như thế này: Có những người thấy tri thức này quý, nhưng nghĩ là nhiều người nói rồi nên cũng ngại lấy tiền.
Nhưng lại có những người suy nghĩ rằng, tôi đang trao cái tri thức này quý quá, tham gia vào sự chuyển hóa con người khủng khiếp quá, phước báu lớn quá nên tôi lấy bao nhiêu tiền cũng được. Cái tâm đấy lại rất dễ rơi vào ngạo mạn.
Thế nên mình phải phá chấp, không chấp vào chuyện tri thức nào lấy tiền hay không lấy tiền. Quan trọng là hướng đi trong tương lai của mình là gì và cái chuyện lấy tiền ấy nó có bổ trợ cho mình hay không.
Ví dụ như bản thân anh, anh chọn đi con đường phí tùy tâm. Cái nào anh cũng ưu tiên để phí tùy tâm hết, mọi người trả thì trả, không trả thì thôi. Là bởi vì anh cần chuẩn bị có một cái vai trò tư cách rất lớn trong tương lai để có thể tạo lập giá trị, và anh không muốn có bất kỳ ai cảm giác là họ dùng tiền để chi phối được mình. Nên anh quyết định đi con đường đó.
Nhưng ngược lại, nếu như mình nhìn thấy hàng ngày mình tạo lập nhiều giá trị quá, giúp người này người kia chuyển hóa ngon quá... thì thực ra điều đó không hẳn là sai Nhưng nếu một người không liêm chính nội tâm, cố gắng dùng tư duy đó để trấn an, hợp thức hóa cho sự hưởng thụ cá nhân thì cũng "chết".
Tức là mình phải có hai nhận thức chạy song song: Vẫn phải ghi nhận rằng giá trị mình đang tạo lập cũng rất ngon, nhưng đồng thời cũng phải nhận thức được rằng những gì mình làm chưa đâu vào đâu cả. Giúp được vài người thì cái đấy cũng ngon, nhưng nó cũng chẳng là cái gì cả.
Hai cái nhận thức đấy nó phải chạy song song thì mới ăn. Còn nếu chỉ một nhận thức chạy là "chết". Một bên thì ngại ngùng không dám làm gì cả. Một bên thì làm ít nhưng lại đòi hưởng thụ cao.



Bình Luận (0)