1. Chúng Ta Có Tin Vào Quy Luật Nhân Quả?
Tôi từng nghe rất nhiều về nhân quả nhưng để thật sự thấu suốt và ứng dụng vào trong đời sống thì chưa rõ. Đến một ngày đẹp trời, tôi được thầy cô chỉ dạy về tam giác hiện thực trân trọng - biết ơn, tôi mới ngộ ra đạo lý này.
Thông thường, tôi quan sát trong gia đình khi giáo dục con cái, lúc ông bà cha mẹ cho con một cái bánh, một cục kẹo hay một món quà đều bảo: "Biết ơn bà đi con", "Biết ơn ông đi con", "Biết ơn cha đi con". Khi ra ngoài đưa con đi học, tôi quan sát thầy cô cũng bảo các con là "Cảm ơn thầy", "Cảm ơn cô". Đặc biệt là tuổi học mầm non thì cô giáo hướng dẫn con khi nhận gì phải cúi đầu chào và nói cảm ơn. Hầu hết mọi người đều nghĩ đó là giúp con có lòng biết ơn, và có đôi khi ép con phải nói. Nếu không nói còn bị la, bị mắng, bị trách.
Mọi thứ tôi thấy cũng bình thường vì tôi cũng từng hướng dẫn 3 đứa con của tôi như vậy, nhưng hiệu quả thì không như mong đợi. Có chăng thì con chỉ bị ép buộc mà làm, nên con không thoải mái.
2. Vậy Làm Cách Nào Để Giáo Dục Con Lòng Biết Ơn Một Cách Nhẹ Nhàng?
Làm sao để kích phát lòng biết ơn xuất phát từ bên trong con, để con cảm thấy biết ơn thật sự và con chủ động nói ra?
May mắn nhờ có thầy cô làm rõ giúp tôi thấu hiểu hơn về Quy luật Nhân quả.
Gieo nhân gì thì gặt quả đó. Bên trong chúng ta có sự trân trọng - biết ơn thì chúng ta mới gặt được quả trân trọng biết ơn, vì mọi thứ do thế giới bên trong Nội Tâm phóng chiếu ra. Nhưng điều vô cùng đặc biệt là trân trọng - biết ơn luôn luôn tồn tại trong mỗi con người, không cần phải rèn luyện, không cần phải tập mới có.
Đây là một bí mật trong nhân sinh mà bây giờ tôi mới được lý giải, cũng giúp tôi hiểu được vì sao tôi từng tập viết rất nhiều trang giấy về sự biết ơn nhưng đó chỉ làm bằng hình thức chứ chưa thật sự cảm nhận từ bên trong phát ra.
3. Lớp Màn Che Hiển Nhiên
Vậy tại sao nguồn năng lượng trân trọng - biết ơn này nó không phát ra được bên ngoài mà có khi còn oán trách, còn khó chịu?
Bởi vì nó bị một lớp màn che được gọi là hiển nhiên. Nó ví như những tấm vải che đi cái nguồn phát sáng (bóng đèn sáng) làm cho nguồn sáng này bị che mờ, không hiển lộ được ra bên ngoài. Và khi đó, bóng tối là oán trách xuất hiện. Bản chất thì nguồn sáng vẫn còn đó nhưng bị che mờ thôi.
Chỉ cần chúng ta gỡ bỏ những lớp màn che đó xuống thì sự hiển nhiên đó sẽ biến mất, đồng nghĩa là sự trân trọng biết ơn sẽ hiển lộ ra ngoài. Lúc này ánh sáng xuất hiện thì bóng tối là oán trách ẩn đi.
4. Lý Giải Điều Này Trong Giáo Dục Con
Khi tôi đưa cho con một món quà, tôi bảo con: "Biết ơn đi con" thì tôi đã mưu cầu gặt quả biết ơn từ phía bên ngoài. Trong khi đó, bên trong tôi chưa thấy được sự biết ơn con, vì sự hiển nhiên tôi cho con là con nhận. Nên lúc đó, sự trân trọng biết ơn bị che đi.
Nếu con nhận mà không biết ơn thì không đạt như mong cầu sẽ oán trách oán trách làm mất Phước Đức của con, việc giáo dục con cũng chưa nhẹ nhàng trong nội tâm.
Ngược lại, nếu tôi cảm thấy biết ơn vì lúc con nhận là con đã mở lòng ra đón nhận món quà tôi cho con. Tôi cần có nhận thức là con đã cho tôi cơ hội, chứ không hiển nhiên cứ cho là con nhận.
Và khi tôi cho bất kỳ ai điều gì cũng tương tự. Tôi cần nhận thức rằng do người ta quý tôi, mến tôi, chứa đựng tôi, người ta mới đón nhận. Vậy lúc này, tôi nhận thấy con đang cho tôi chứ tôi không phải cho con. Nên tôi biết ơn vì con đã cho tôi sự Đón Nhận của con.
Đây là một loại nhận thức đặc biệt trong giáo dục nhận thức hay còn gọi là Triết Lý Giáo Dục Tận Gốc, giáo dục quay về thuận theo Nhân quả.
Về phía con, khi con là người được cho mà con còn được trân trọng - biết ơn nữa thì vượt ngoài mong đợi của con, nên con được nuôi dưỡng sự cảm động Nội Tâm. Con thấy không phải hiển nhiên mình có mà vì con được trân trọng, được yêu quý, nên con cảm nhận được sự trân trọng - biết ơn đó.
Nhưng khi tôi cho ai điều gì tuyệt đối không mong đợi người ta nói lời biết ơn tôi mà tôi chỉ nói lời trân trọng - biết ơn người thôi. Đó là chúng ta đã gieo trồng hạt giống trân trọng - biết ơn thuận duyên thì quả sẽ trổ, chứ không mong đợi. Vì mong đợi mà không đạt được, không thỏa mãn sẽ sanh ra oán trách.
5. Ứng Dụng Thực Tế
Ngay sau khi nghe thầy cô cho đạo lý này, tôi đã ứng dụng vào 3 đứa con nhà tôi. Đặc biệt lúc đó, bé gái út nhà tôi gần 3 tuổi, bập bẹ tập nói chuyện còn chưa tròn câu. Khi cho con ăn thì tôi nói: "Mẹ biết ơn con đã ăn thức ăn mẹ nấu, mẹ biết ơn con đã ăn uống để khỏe mạnh, mẹ biết ơn con đã sinh ra trên cuộc đời này, mẹ biết ơn con đã mang niềm vui đến cho gia đình".
Với 2 con lớn hơn, khi đưa đi học thì tôi nói: "Mẹ biết ơn các con đã phối hợp với mẹ để chuẩn bị đi học đúng giờ, mẹ biết ơn các con đã chủ động đi học xây dựng tương lai, mẹ biết ơn con đã cho mẹ cơ hội đưa con đi học, mẹ biết ơn con đã hoàn thành bài tập". Khi con muốn giúp mẹ lặt rau hay muốn rửa chén, quét nhà, dù con còn nhỏ, con làm chưa được như người lớn nhưng tôi ghi nhận con và biết ơn con gánh vác hỗ trợ giúp mẹ và gia đình.
Còn việc con làm có bị hư hay chưa đạt thì tôi bỏ qua, vì thầy cô cho đạo lý: "Chỉ tập trung ghi nhận quá trình và tố chất của con thôi, không tập trung vào kết quả". Một đứa trẻ mới 6 tuổi mà biết nói: "Mẹ ơi, mẹ cho con quét nhà nha" thì đó là một nhân tài tương lai. Mẹ cho con nấu ăn nha, dù không biết nấu ra sao thì đó là một sự dũng cảm dám gánh vác. Có khi con nói: "Mẹ ơi con làm bể cái này nè", tôi nói: "Ồ, con đúng là dũng cảm dám thừa nhận trách nhiệm" thì đáng ghi nhận - biết ơn con đã nhận ra trách nhiệm của con.
Đến khi con gái út 3 tuổi, tôi đưa đi học mầm non lớp chồi. Tôi hay nói với con: "Mẹ biết ơn con đi học để xây dựng đất nước nha con". Khi đến lớp, cô bảo con: "Chào cô đi con", thì tôi nhớ lời đạo lý từ thầy cô: Con cần thấy được hình ảnh lễ phép là như thế nào thì con mới biết đường làm theo. Thì tôi chủ động cúi đầu chào cô y như một đứa trẻ, lấy tôi ra làm Thân giáo và cũng không mong cầu, không bắt buộc con phải làm theo.
Cứ ngày nào cũng như vậy, tôi chủ động chào con trước khi con chào tôi, gặp người lớn tôi chủ động chào hỏi trước mặt con để con nhìn thấy hình ảnh đó và hướng dẫn con làm. Nếu con chưa làm thì bỏ qua, không thấy vấn đề, không trách mắng, từ đó giáo dục con nhẹ nhàng.
Đến một ngày đẹp trời, con nói với tôi rằng: "Mẹ ơi con biết ơn mẹ đưa con đi học, mẹ ơi con biết ơn mẹ nấu cơm con ăn, con biết ơn cha, con biết ơn bà khi được bà giúp". Đến đây, tôi mới nhận ra giá trị của Tri thức đã được ứng dụng thành hiện thực trong đời sống, đúng với câu gieo nhân gì thì gặt quả nấy.



Bình Luận (0)