Sau khi viết một bài nói về sự chuyển hóa của một con người khi họ cảm thụ được tình yêu thương vào tối ngày 12, sáng nay, ngày 13 tháng 05 năm 2026, mình đưa con gái đến trường mầm non để học.
Vừa bước đến cổng trường thì mình nghe một bài hát thiếu nhi về Bác Hồ kính yêu của đất nước Việt Nam vang lên: "Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng các em nhi đồng..."
Khi nghe điều này, tự nhiên mình cảm nhận bên trong có nguồn năng lượng biết ơn. Thế hệ của mình không còn nhìn thấy Bác bằng xương bằng thịt như cái thời mà Bác còn sống, mình cũng không biết Bác là ai, chỉ nghe ông bà kể hoặc thấy lại hình ảnh qua sách vở để lại. Vậy thì tại sao ngày hôm nay, khi nghe những bài hát, nghe ai đó kể hay đọc sách liên quan đến Người, mình lại cảm thụ được Bác có một tình yêu thương bao la rộng lớn cho nhân loại?
Làm thế nào để dù cho bao nhiêu năm tháng trôi qua, con người ta vẫn cảm thụ được tình yêu thương đó của mình?
Để gọi tên làm rõ, mình nhớ lại những gì đã được học trong triết lý giáo dục nhận thức.
Đó chính là ý niệm và cái tâm thức. Bác có một sức chứa đựng không phải chỉ một lượng nhỏ con người mà Bác chứa đựng rất là nhiều người. Tình yêu thương của Bác không còn ở cá nhân, gia đình hay tổ chức nữa mà nó đã lan rộng ra dành cho cả xã hội và con người nói chung. Bác đã nghĩ cho sự độc lập tự do của cả dân tộc và góp phần trong hòa bình của thế giới, nên dù bao nhiêu thế hệ trôi qua, mình vẫn cảm thụ được tình yêu thương đó.
Nhờ bài học này, mình rút ra thêm bài học từ Thầy Cô đã chuyển giao: Ngày hôm nay với vai trò là người đi chia sẻ tri thức thì mình phải mở rộng được cái dung lượng trái tim, mở rộng sức chứa bên trong tâm thức để chứa đựng được những con người mà mình không nhìn thấy. Đó là những con người qua bao nhiêu thế hệ, thời gian, dù địa lý quốc gia nào vẫn cảm thụ được tình yêu thương đó.
Khi mình chia sẻ một bài viết hay video, bên trong tâm thức mình phải có một ý niệm duy nhất: “Nhất Tâm vì sự chuyển hóa trưởng thành tận cùng của con người”.
Mình nhận ra một trạng thái rất biết ơn những người đi trước vì tình yêu thương quê hương đất nước, yêu thương con người mà đã rất dụng tâm chứa đựng và trăn trở đi tìm cách để giúp cho đất nước được độc lập tự do hạnh phúc. Nhờ thế hệ đi trước đã âm thầm cống hiến gánh vác, mình may mắn được sống trong một đất nước bình yên, thuận lợi, tự do, được học tập, tiếp nhận tri thức và có cơ hội lan tỏa những điều này. Đó là một loại phước báu mà mình cảm nhận được là mình vô cùng may mắn.
Khi mình đặt ý niệm vì sự chuyển hóa con người vào từng giá trị truyền đạt, người nghe và đọc sẽ nhận được giá trị, ứng dụng được và hướng đến trưởng thành tận cùng, rồi họ tiếp tục lan truyền điều đó cho con cháu, gia đình và xã hội. Con người sẽ cảm thụ được năng lượng yêu thương qua câu chữ, lời văn và từ đó họ sẽ chuyển hóa con người, chứ không nằm ở câu chữ dạy dỗ đạo lý.
Bài học tâm đắc:
Tình yêu thương nếu chỉ thể hiện bằng lớp cảm xúc bên ngoài là quan tâm hỏi thăm hàng ngày thì người ta phải đối diện với nhau mới cảm thụ được. Nhưng nếu muốn yêu thương con người nhiều hơn, lớn hơn và trường tồn qua năm tháng, chúng ta phải mở rộng sức chứa từ bên trong tâm thức, từ cái ý niệm sâu thẳm bên trong mình.
Mỗi chúng ta hãy trao đi những điều nhỏ bé này để ai đó chạm được cái sự trân trọng biết ơn thì hãy tiếp nối lan tỏa cho thế hệ mai sau.
Mỗi thành viên trong gia đình là những viên gạch xây dựng nên ngôi nhà; nhiều ngôi nhà hạnh phúc thì làng xóm hạnh phúc, làng xóm hạnh phúc thì ấp xã hạnh phúc, ấp xã hạnh phúc thì huyện tỉnh hạnh phúc, huyện tỉnh hạnh phúc thì quốc gia hạnh phúc, nhiều quốc gia hạnh phúc thì thế giới này sẽ trở nên hạnh phúc.
Chỉ cần có thêm một người yêu thương chứa đựng con người thì sẽ bớt đi một người nghĩ cách để tổn hại cho người.
Bài viết không mang tính chất đề cao bất kỳ ai mà chỉ là sự cảm nhận về giá trị của người đi trước đã làm cho thế hệ sau, và nhờ tri thức được nhận gọi tên làm rõ để nuôi dưỡng hiện thực này.
Trân trọng biết ơn nguồn năng lượng tri thức được Thầy Cô và Cao nhân chuyển giao.
“Nơi nào có sự chứa đựng, nơi đó có sự chuyển hóa.”



Bình Luận (0)