Mọi sự dính mắc đau khổ của con người là do tâm mong cầu.
Để làm chủ lại chính mình thì tôi được học từ thầy cô rằng cần phân biệt Mong muốn và Mong cầu. Vì con người cần có mong muốn, nghĩa là cần có tham tưởng để phát triển trưởng thành, nhưng một khi chuẩn bị dao động nội tâm thì lúc đó đã chuyển qua Mong cầu mà Mong cầu sẽ bị dính mắc liền ngay tức khắc.
Sự Khác Nhau Giữa Mong Muốn Và Mong Cầu
Mong muốn là điều mình muốn thuận duyên đạt được thì biết ơn. Còn chưa đạt được thì buông đi, dừng lại tham tưởng thì nội tâm sẽ an yên.
Còn mong cầu là mong muốn nhưng lại mong rằng phải đạt được điều đó cho bằng được thì lúc đó đã dịch chuyển sang tâm mong cầu. Nếu không sẽ không hài lòng và dính mắc vào đó.
Đến khi được hiểu rõ là cần thay đổi nhân bên trong của mình là tánh tham tánh tưởng của chính mình thì tôi đã hiểu hơn do mong muốn của mình mà cho ra kết quả.
Nếu đạt được mong muốn thì gọi là thỏa mãn tham tưởng sẽ sinh ra trạng thái hài lòng vui vẻ. Còn nếu mà không đạt được như tham tưởng thì gọi là không thỏa mãn sinh ra trạng thái giận dữ, oán trách, đây là cội nguồn của đau khổ.
Nên khi có sự dao động nội tâm là nhắc nhớ mình quay về bên trong nội tâm xem mình đang thật sự mong muốn điều gì và chủ động đáp ứng cho chính. Nếu không, hãy dừng lại tham tưởng tại thời điểm đó để tâm cân bằng, sau đó khi nào cần khởi lại tham tưởng thì khởi. Bởi vì buông chỉ là tạm thời đặt xuống gánh nặng để khi nhẹ nhàng thì cứ gánh lên đi tiếp chứ không phải bỏ.
Ứng dụng khởi mong muốn về sự phát triển trưởng thành của con nhưng có những khi con chưa làm được như mong đợi, nội tâm bắt đầu có sự dao động khó chịu thì dừng lại tham tưởng đó, là ngay lập tức khởi tạo được nguồn năng lượng bao dung cho con, hài lòng về con.
Có lúc tôi cũng tham tưởng về bản thân mình cần phải thế này thế kia, học hành phải trưởng thành, phải chuyển hóa. Nhưng nếu chưa đạt được mà khó chịu với bản thân thì dừng lại tham tưởng đó để bao dung cho bản thân. Nhưng không phải dừng luôn mà sau đó tiếp tục khởi lại tiếp. Khởi tham tưởng nghĩa là định thân mình sẽ trở thành ai đó, là định mình sẽ đạt được điều gì đó.
Nhưng khi dao động nội tâm thấy dính mắc, thì dừng tham tưởng là buông nó đi để tâm được an, sau đó tiếp tục định, định rồi buông, “buông-định, định-buông” liên tục thì sẽ phát triển nhưng không bị dính mắc.



Bình Luận (0)