Hôm nay có bối cảnh tôi được tham gia 1 lộ trình học tập về thuật quảng bá, thường là trong lúc học sẽ có những buổi tạo bối cảnh cho các học viên tham gia giao lưu cùng nhau chia sẻ lại cảm nhận bài học mình nhận được, những điều mình tâm đắc và đem ứng dụng vào cuộc sống, những điều mình trăn trở mà bây giờ tìm được lời giải, hoặc những gì mình đã ứng dụng và bây giờ đã có sự chuyển hóa thì lên chuyển hiện thực.
May mắn tôi được phát biểu chia sẻ hiện thực ứng dụng tri thức quảng bá vào trong quá trình đi chia sẻ tri thức và quá trình tôi ứng dụng vào gia đình.
Trong đào tạo hay chia sẻ thì có người chia sẻ, có người tham gia. Việc chia sẻ có khi là 1 người chia sẻ, có khi sẽ có vài anh chị phối hợp cùng nhau chia sẻ và điểm giao giữa người chia sẻ trước với người chia sẻ sau hoặc là người MC chương trình quảng bá người chia sẻ lên thì rất cần quảng bá, nhưng quảng bá như thế nào để người được quảng bá cảm thấy trạng thái nội tâm được ổn định vì nếu bị quảng bá quá lên thì người được quảng bá sẽ bị áp lực vì họ làm không tới như vậy làm họ khó xử, còn người tham gia thì họ nghe quảng bá họ sẽ đẩy tham tưởng lên cao, cho đến khi người chia sẻ lên chia sẻ không tới, không đạt như họ tham tưởng thì họ hụt hẫng thất vọng khó chịu oán trách làm mất phước báu đôi bên, đây là việc không nên làm.
Vậy thì quảng bá cần có nhãn Thí là sự chứa đựng quá trình mà người đó đồng hành với mình, mình đã nhìn thấy ở họ có cái nhân gì có cái tố chất nào trong 8 tốt chất của nhân tài.
Nên quảng bá: tố chất nhân tài của họ, 8 tố chất như
- Sự kiên trì.
- Sức học tập (chứ không phải học giỏi).
- Sự khiêm tốn của họ.
- Sự trân trọng biết ơn của họ.
- Quảng bá sự gánh vác,
- Quảng bá sự cống hiến
- Quảng bá sự dũng cảm nhận lỗi
- Quảng bá sự thay đổi
Quảng bá xong thì nuôi dưỡng, kích phát, phát triển được họ.
Thì việc mình quảng bá sẽ cho người ta sự dễ chịu, đơn giản đồng thuận đón nhận, ví dụ như qua quá trình đồng hành và quan sát em nhìn thấy ở chị có sự trân trọng biết ơn và rất kiên trì lan tỏa tri thức giúp người chuyển hóa, thay vì nói ngưỡng mộ quá, anh chị chia sẻ hay quá, anh chị tuyệt vời quá, anh chị thấu suốt quá thì đó là kết quả, nếu tập trung vào quả mà không rõ về nhân gì duyên gì tạo ra quả đó có thể làm cho người khác đố kỵ so sánh, tự ti làm mất phước báu, có thể làm người được quảng bá bị tánh tưởng làm cho họ tưởng họ giỏi, họ ngon thiệt và dần dần ngạo mạn vì thấy họ hơn người cũng làm họ mất phước, đây là việc không nên làm.
Người ta không cần cái quả của mình mà cái mà người ta cần là cần cách làm sao để có được kết quả như mình.
Vậy cái gì mà chúng ta cần nên làm, thì câu trả lời là nên quảng bá nhân gì hoặc duyên gì mà họ có kết quả đó thì người ra sẽ nhìn ra bức tranh nhân quả rõ nét người ta sẽ biết cách sao chép làm theo để có được quả giống vậy, thì nhà quảng bá đã quảng bá thành công.
Còn đối với người tham gia khi lên phát biểu, thay vì nói ngưỡng mộ người chia sẻ quá, không biết khi nào mới làm được như anh chị, anh chị thấu suốt quá, anh chị nói hay quá, cũng là việc không nên làm, việc nên làm là hãy quảng bá theo nhân và duyên vì cái người chia sẻ muốn nghe không phải là sự tung hô đẩy danh họ lên, mà cái tâm người chia sẻ muốn là sự chuyển hóa của người nghe, nên người nghe cần phối hợp chia sẻ bài học gì mình nhận được, điều gì mình tâm đắc ứng dụng được hay mình ngộ ra thêm điều gì và mình đã có ứng dụng gì chuyển hóa cụ thể ra sao thì như vậy là đã ghi nhận giá trị tri thức mà người chia sẻ truyền đạt.



Bình Luận (0)