Khi Sức Khỏe Chỉ Là Chuyện Của Người Khác
Có một khoảng thời gian dài, tôi sống mà không thực sự hiểu tầm quan trọng của thể thao đối với sức khỏe. Với tôi, vận động là chuyện của người khác - của những người có năng khiếu, có thời gian, hoặc đơn giản là thích chạy nhảy. Còn tôi thì ngại chạy, ngại vận động, và mỗi khi nghĩ đến việc phải ra ngoài chạy bộ, cảm giác đầu tiên xuất hiện luôn là sự né tránh.
Tôi còn nhớ rõ những năm cấp 3, môn Thể dục có bài kiểm tra chạy, và tôi đã phải xin thầy giáo cho đi bộ thay vì chạy, chỉ để đủ điều kiện qua môn. Ngay từ thời điểm đó, chạy bộ đã là một nỗi ám ảnh - thứ tôi luôn tìm cách lách qua chứ chưa bao giờ dám đối diện.
Lý do cũng đơn giản: chỉ cần cố chạy một đoạn ngắn, tôi đã thở hụt hơi. Cơ thể như báo hiệu "dừng lại" rất nhanh, và tôi mặc nhiên chấp nhận điều đó như một phần con người mình - nghĩ rằng có lẽ mình không hợp với vận động, hoặc thể trạng mình vốn không được bền như người khác.
Tôi không hề biết rằng sức khỏe không chỉ đơn thuần là chuyện "không bệnh, không đau". Tôi cũng chưa từng nghĩ tới việc sức khỏe thể chất, tinh thần và cả những mối quan hệ xung quanh mình lại có thể liên hệ mật thiết đến vậy. Tôi sống theo quán tính: mệt thì nghỉ, ngại thì tránh, và cứ để cơ thể trôi theo thói quen ít vận động mà không hề biết mình đang bỏ lỡ một phần rất lớn của sức khỏe toàn diện.
Đó là điểm xuất phát của tôi - một người từ thời đi học đã tìm cách "đi bộ để qua môn chạy", chưa từng xem sức khỏe là ưu tiên, và cũng chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ đứng ở vạch đích của một cự ly 21km.
100 Mét Và Nỗi Sợ Mang Tên 21km
Bước ngoặt bắt đầu khi tôi tham gia học tập cùng Mentor WiT. Một trong những thử thách được đặt ra cho tôi là phải hoàn thành cự ly chạy 21km - con số mà lúc đó tôi nghe xong chỉ biết... im lặng.
Với một người còn chưa quen vận động, chưa từng chạy quá vài trăm mét, thì 21km không khác gì một ngọn núi. Tôi lo lắng thật sự, không biết bản thân sẽ xoay xở thế nào để hoàn thành. Trong đầu tôi liên tục xuất hiện những câu hỏi: làm sao để chạy được xa như vậy, cơ thể mình liệu có chịu nổi, và nếu thất bại thì phải làm sao.
Nỗi lo ấy còn được "tiếp sức" bởi chính mẹ tôi. Mỗi khi thấy tôi có ý định chạy bộ, mẹ lại là người đầu tiên ngăn cản, gieo vào đầu tôi hàng loạt hình ảnh tiêu cực: nào là chạy bộ sẽ làm đùi to, dáng không đẹp, nào là dễ đau đầu gối về sau... Những lời ấy, dù xuất phát từ tình thương, lại vô tình khiến nỗi sợ chạy bộ trong tôi càng thêm vững chắc - tôi vừa sợ mệt, vừa sợ "chạy xong sẽ xấu đi".
Tôi đã thử. Nhưng thực tế phũ phàng hơn tôi nghĩ: chỉ mới chạy được khoảng 100 mét, tôi đã thở dốc, phải dừng lại. Cảm giác lúc đó vừa mệt, vừa hụt hẫng - vì khoảng cách giữa 100 mét và 21.000 mét dường như là một khoảng cách không thể nào lấp đầy.
Đó là thời điểm mà nỗi sợ trở nên rất cụ thể - không còn là sự ngại vận động mơ hồ như trước, mà là nỗi sợ hiện hữu ngay trước một mục tiêu cụ thể mình phải chinh phục, cộng thêm những định kiến đã ăn sâu từ nhỏ. Chính sự trăn trở ấy lại là khởi đầu cho một hành trình học tập nghiêm túc hơn tôi từng nghĩ.
Hành Trình Cùng Mentor WiT: Học Lại Từ Đầu Về Sức Khỏe
Thay vì chỉ cố chạy nhiều hơn bằng ý chí, tôi bắt đầu học tập một cách bài bản để thấu hiểu sức khỏe - đúng như tinh thần được truyền dạy trong hành trình cùng Mentor WiT. Tôi hiểu ra rằng sức khỏe không chỉ là không bệnh tật, mà là trạng thái thoải mái toàn diện về thể chất, tinh thần và xã hội.
Nhận thức quan trọng nhất tôi có được trong giai đoạn này là: ai cũng có thể trở thành phiên bản khác của chính mình, nếu học và luyện tập đúng cách. Tôi không còn nhìn việc chạy 21km như một giới hạn cố định của cơ thể, mà nhìn nó như một hành trình rèn luyện có phương pháp - nơi mỗi bước tiến đều có thể học được.
Một điều tôi biết ơn nhất trong hành trình này là sự đồng hành của các thành viên nhà 266 - những người bạn đồng môn luôn gọi nhau ý ới mỗi ngày để cùng động viên hoàn thành 2km. Chúng tôi bắt đầu từ những bước đi bộ nhanh, rồi thêm dần các bài tập gân cơ như squat, tư thế ngồi câu cá, để cơ thể quen dần với vận động. Tôi cũng học thêm lớp thay gân đổi cốt của tổ chức giúp tôi nhận được khí, biết dẫn khí tới đan điền.
Song song đó, tôi học cách ứng dụng "khoảng nghỉ" trong vận động, thay vì cố ép cơ thể chạy liên tục cho đến khi kiệt sức. Tôi hiểu ra rằng khi chân trái nhấc lên thì chân phải đang được nghỉ, và ngược lại - chân phải nghỉ, rồi chân trái nghỉ, cứ như thế nối tiếp nhau. Thay vì nghĩ mình đang cố chạy thêm một bước nữa, tôi tập nhìn nhận theo cách khác: mình đang được nghỉ ngơi, không phải đang chạy. Cách nhìn ấy giúp tôi học cách nhận diện, điều chỉnh trạng thái tinh thần khi vận động - giữ tâm thái bình tĩnh, không hoảng loạn khi cơ thể mệt. Dần dần, hơi thở của tôi đã ổn định hơn rất nhiều so với những ngày đầu chỉ chạy nổi 100 mét.
Đây là giai đoạn tôi nhận ra: điều cản trở tôi trước đây không chỉ là thể lực, mà phần lớn là do tôi chưa từng thật sự hiểu cơ thể và tinh thần của chính mình vận hành ra sao.
Vạch Đích Sau 3 Giờ 30 Phút - Và Một Nỗi Sợ Đã Tan Biến
Ngày tôi chạy 21km cuối cùng cũng đến. Chồng tôi thức dậy cùng tôi từ 4 giờ rưỡi sáng, ra công viên đối diện chung cư để chạy cùng tôi - nói vui thì anh chính là "hộ pháp" giúp tôi đỡ sợ ma khi trời còn tối đen, nhưng thật lòng, sự có mặt của anh sáng hôm đó là nguồn động viên lớn khiến tôi vững tâm hơn rất nhiều để bắt đầu chặng đường dài phía trước.
Suốt hành trình, tôi giữ trong đầu hình ảnh mình về đích thật xinh tươi, vừa chạy vừa cười. Tôi cũng đón nhận nguồn năng lượng từ các đồng đội nhà 266 - những người bạn đồng môn cũng đang chạy ở đâu đó cùng thời điểm, cùng nhau hoàn thành 21km để nộp thành tích cho tổ chức. Biết rằng mình không chạy một mình, mà đang chạy cùng cả một tập thể, khiến từng bước chân trở nên nhẹ nhõm hơn.
Và tôi đã hoàn thành 21km trong 3 giờ 30 phút. Về mặt vật chất, đó là một quãng đường thật, một thành tích mà chính bản thân tôi trước đây - người từng phải xin thầy cho đi bộ để qua môn - chưa bao giờ dám nghĩ tới. Nhưng về mặt tinh thần, thứ tôi nhận được còn lớn hơn nhiều: tôi không còn cảm giác sợ hãi mỗi khi nghĩ đến việc chạy bộ nữa.
Tôi cũng nắm rõ hơn bao giờ hết rằng sức khỏe thể chất và tinh thần liên hệ mật thiết với nhau. Khi cơ thể được rèn luyện đúng cách, tâm trí cũng trở nên vững vàng hơn; và ngược lại, khi tâm thái bình an, cơ thể cũng có thêm sức bền để đi tiếp. Vạch đích hôm đó không chỉ đánh dấu sự hoàn thành một thử thách thể chất, mà đánh dấu sự chuyển hóa của một người từng nghĩ mình "không hợp với vận động" thành một người hiểu rõ: giới hạn lớn nhất không nằm ở cơ thể, mà nằm ở nhận thức.
Giới Hạn Của Con Người Là Không Có Giới Hạn
Trước đây tôi vẫn nghĩ sức khỏe đơn giản là không bệnh tật, và chạy bộ là chuyện của người khác chứ không phải của mình. Nhưng hành trình từ một người phải xin thầy đi bộ để qua môn Thể dục, thở hụt hơi chỉ sau 100m, đến hoàn thành 21km trong 3 giờ 30 phút, đã cho tôi thấy một sự thật: giới hạn của con người là không có giới hạn - miễn là ta chịu học đúng cách và kiên trì mỗi ngày.
Sức khỏe không chỉ là trạng thái không bệnh, mà là sự thoải mái toàn diện về Thể chất, Tinh thần và Xã hội. Tôi từng chỉ nhìn việc chạy ở khía cạnh thể chất - cố chạy cho nhanh, cho xa - mà quên mất rằng vận động hợp lý còn cần đến sự dịch chuyển tâm thái, cần biết ứng dụng khoảng nghỉ để cơ thể và tinh thần đi cùng nhau, chứ không phải ép mình vượt qua giới hạn chỉ bằng ý chí. Khi học cách lắng nghe cơ thể, hiểu nhịp nghỉ, hiểu trạng thái tinh thần cần có khi vận động, tôi mới thật sự thấm được rằng: bác sĩ tốt nhất chính là bản thân mình - không ai hiểu và chăm sóc được cơ thể mình tốt hơn chính mình, nếu chịu học và chịu lắng nghe.
21km hoàn thành trong 3 giờ 30 phút không chỉ là một con số. Điều quý giá hơn là tôi không còn sợ hãi mỗi khi nghĩ đến chạy bộ nữa - bởi tôi đã thấm được rằng thân cường thì tâm an, tâm an thì thân cường. Sức khỏe thể chất và sức khỏe tinh thần không tách rời nhau, mà nuôi dưỡng lẫn nhau.
Nhìn lại cả hành trình, tôi đúc kết được ba cách thực hành cụ thể để tiếp tục thay đổi nhận thức về vận động và nâng cao sức khỏe - những điều tôi vẫn áp dụng cho chính mình mỗi ngày.
- Thứ nhất là thay đổi hình ảnh tâm trí: huân tập những hình ảnh có lợi về vận động, cụ thể là về chạy bộ, đồng thời loại bỏ những rào cản đến từ các khái niệm nguồn bất lợi như "chạy bộ đau khớp gối"... Tôi tập giữ trong đầu hình ảnh mình hoàn thành chạy bộ, có thân hình người mẫu, có sức khỏe người sắt khi kiên trì chạy. Khi hình ảnh ấy trở nên rõ nét, tôi tin hiện thực rồi cũng sẽ bắt đầu dịch chuyển theo hướng đó - đúng như cách hình ảnh "về đích 21km" ngày nào đã từ một điều không tưởng trở thành hiện thực.
- Thứ hai là tích tạo công đức phước đức: quảng bá tri thức và hỗ trợ người khác cùng khỏe mạnh là cách duy nhất để bảo tồn phước báu về thể chất. Việc rủ mọi người cùng chạy, hỗ trợ đồng môn về dinh dưỡng, chính là cách để bội tăng hiện thực của chính mình.
- Thứ ba là hành động thuận nguyên lý, với ba nguyên tắc tôi luôn nhắc mình: vui vẻ làm - tập luyện với tâm thái an vui, trân trọng biết ơn; đơn giản làm - chia nhỏ mục tiêu, biến vận động thành hơi thở; và kiên trì làm - cần mẫn rèn luyện dựa trên mục tiêu giàu toàn diện, chứ không chỉ vì mục đích thể thao thuần túy.
Nếu bạn cũng từng thở hụt hơi chỉ sau vài bước, từng bị những định kiến của người xung quanh làm chùn bước, và nghĩ mình không bao giờ làm được, hãy nhớ: sức khỏe là ưu tiên số 1, phải đứng trước cả sự nghiệp và tiền tài - vì khi con số 1 ấy ngã xuống, mọi con số 0 phía sau đều trở nên vô nghĩa. Và điều quyết định không phải là xuất phát điểm của bạn ra sao, mà là bạn có chịu học để hiểu đúng, bảo dưỡng cơ thể mỗi ngày, và tin rằng giới hạn thật sự duy nhất chỉ nằm trong chính nhận thức của mình hay không.



Bình Luận (0)