Trang Chủ Về WPE Quỹ Đồng Hành Lan Tỏa Tri Thức Nhân Sinh Góc Nhìn Hoạt Động Phụng Sự Xã Hội Bản Tin Đại Sứ Đại Sứ WPE Thư Viện Từ Điển Nhân Sinh
Nội Tâm

Con Người Có Nhất Thiết Phải Trải Qua Gian Truân Thử Thách Của Cuộc Đời Thì Mới Có Thể Thành Công?

Phạm Ngọc Tuyền 13 Tháng 9, 2026 4 phút đọc
Con Người Có Nhất Thiết Phải Trải Qua Gian Truân Thử Thách Của Cuộc Đời Thì Mới Có Thể Thành Công?

Hãy cùng lắng nghe câu chuyện sau đây và chúng ta cùng suy ngẫm nhé:

Từ cùng một ngọn núi, hai khối đá được khai thác và mang về làng. Một khối bị đẽo gọt thành những bậc cầu thang, ngày ngày bị người qua lại giẫm lên. Khối còn lại được bàn tay tài hoa của người nghệ nhân kiên trì đục đẽo, tạo thành một pho tượng Phật trang nghiêm được tôn thờ ở nơi chốn linh thiêng.

Một ngày nọ, bậc thang than thở và hỏi tượng Phật: “Chúng ta vốn là cùng một tảng đá, tại sao số phận lại khác biệt như vậy? Tôi thì bị chà đạp mỗi ngày, còn Người lại được chắp tay tôn kính.”

Tượng Phật nhẹ nhàng đáp: “Anh còn nhớ những gì đã xảy ra sau khi chúng ta rời khỏi ngọn núi không?”

Bậc thang rầu rĩ: “Tôi nhớ chứ. Tôi bị cắt thành nhiều phần, bị đập mạnh để tạo hình, rồi nằm đó mặc cho người đời giẫm đạp.”

Tượng Phật gật đầu và nói tiếp: “Còn ta thì sao? Ta đã chịu đựng không biết bao nhiêu mũi đục, hàng trăm vết gọt tỉ mỉ, từng đường nét chạm khắc đều là đau đớn. Ta đã chịu đựng trong suốt một thời gian dài để mới có được hình dáng như ngày hôm nay.”

Bậc thang im lặng. Lúc này, nó mới nhận ra rằng sự khác biệt không đến từ việc họ vốn là ai, mà là từ mức độ thử thách mà mỗi người đã vượt qua.

Người đời khi nghe câu chuyện này thường rút ra bài học: Giá trị thật sự không đến từ xuất phát điểm, mà từ hành trình ta dám đi qua và những đau đớn ta sẵn sàng chịu đựng. Ai cũng có thể bắt đầu từ cùng một điểm, nhưng chính những thử thách vượt qua sẽ quyết định vị trí cuối cùng. Muốn trở nên khác biệt và đạt được thành công thì phải sẵn sàng chịu nhiều gian khó hơn người khác.

Thế nhưng, có bao giờ bạn tự hỏi: Liệu con người có nhất thiết phải lao vào gian khổ, nếm trải trăm ngàn vết đục đẽo đau đớn của cuộc đời thì mới có thể thành công?

Cũng nhờ sự may mắn, tôi được tiếp cận và học tập theo triết lý nhân sinh. Ứng dụng bài học này vào đời sống một cách nhẹ nhàng, tôi nhận ra: Con người không cần khó khăn, không cần nghịch cảnh mới có thể trưởng thành, mà con người cần có bài học mới trưởng thành.

Bởi vì thực tế có những người phải trải qua rất nhiều khó khăn, biến cố và thử thách, nhưng nếu chưa rút ra được bài học thì họ vẫn chưa trưởng thành. Ngược lại, người nào có nhiều bài học trong cuộc sống thì người đó trưởng thành nhiều hơn. Vậy thì cái cốt lõi chúng ta cần chính là bài học.

Nhưng có bao nhiêu cách để chúng ta học? Chúng ta có thể học từ trải nghiệm của bản thân, học từ cách tự suy ngẫm, quan sát người khác, và học từ những người thành công – những người đã có thành tựu và kinh nghiệm thực tế.

Trong đó, cách học khôn ngoan nhất chính là làm theo những kinh nghiệm của người thành công để tiết kiệm thời gian trải nghiệm của bản thân, tiết kiệm công sức và tiền bạc của mình. Khi nhận được bài học của người thành công, chúng ta mang vào suy ngẫm, quan sát, trải nghiệm; từ đó chiêm nghiệm và đúc kết ra thêm bài học mới cho mình. Cứ tiếp tục trải nghiệm và ứng dụng như vậy, cuộc đời chúng ta sẽ dần dần tiến đến sự thành công cao hơn và luôn luôn trưởng thành.

Với cách này, chúng ta sẽ ít phải trả giá nhất có thể. Đây chính là con đường ngắn nhất, nhẹ nhàng nhất để một con người hướng đến sự trưởng thành và thành công trong nhẹ nhàng.

Còn bạn thì sao khi nghe câu chuyện này, bạn có góc nhìn nào và bài học gì qua câu chuyện này hãy để lại góc nhìn của bạn bên dưới.

Lên đầu trang