Khi ai đó muốn giúp mình, mình lập tức từ chối:
“Thôi, không cần đâu.” “Để em tự làm được.” “Ngại quá, em không dám nhận.”
Nghe thì có vẻ khiêm tốn, độc lập, không muốn làm phiền người khác. Nhưng hôm nay mình ngộ ra một điều rất khác:
Khi mình từ chối sự giúp đỡ của người khác, đôi khi mình cũng đang từ chối cơ hội cho đi của họ.
Trước đây, mình hay nghĩ tích phước là mình phải đi giúp người khác, phải cho đi, phải làm điều tốt cho ai đó. Nhưng nếu ai cũng chỉ muốn cho, mà không ai chịu nhận, thì dòng chảy cho – nhận sẽ bị tắc lại.
Một người muốn giúp mình, có thể vì họ quý mình, thương mình, tin mình, hoặc đơn giản là họ đang có duyên để được cho đi. Nếu mình cứ từ chối mãi, lần sau họ cũng không còn muốn giúp nữa.
Vì vậy, biết nhận sự giúp đỡ trong lòng biết ơn cũng là một dạng trí tuệ.
Nhận không có nghĩa là tham. Nhận không có nghĩa là yếu kém. Nhận cũng không có nghĩa là mình mắc nợ theo kiểu nặng nề.
Nhận đúng là mình mở lòng để dòng chảy nhân sinh được lưu thông.
Có một góc nhìn mình rất tâm đắc: Ai cho gì thì mình nhận. Nếu món đó mình không dùng, mình có thể cho tiếp người khác cần hơn.
Khi đó, món quà không dừng lại ở mình. Tấm lòng không dừng lại ở mình. Năng lượng tốt đẹp tiếp tục được luân chuyển.
Và trong các mối quan hệ, đôi khi một chút “nợ ân tình” lại tạo ra bối cảnh rất đẹp.
Khi người khác giúp mình một điều gì đó, giữa hai bên bắt đầu có sự kết nối. Mình ghi nhận, mình biết ơn, và sau này khi có cơ hội, mình báo đáp lại bằng một giá trị tốt đẹp hơn — có thể là trí thức, sự đồng hành, một lời khuyên, một sự hỗ trợ đúng lúc.
Điều quan trọng là: đừng nhận trong vô thức, cũng đừng từ chối trong ngại ngùng.
Hãy nhận trong sự tỉnh thức. Nhận với lòng biết ơn. Nhận rồi ghi nhớ ân tình. Và khi đủ duyên, hãy cho đi tiếp.
Bài học mình rút ra là:
Muốn dòng chảy nhân sinh được lưu thông, mình không chỉ học cách cho đi, mà còn phải học cách nhận.
Vì khi mình cho người khác cơ hội giúp mình, cũng là mình đang cho họ cơ hội tích phước.
Trước đây mình nghĩ: sống tốt là phải biết cho đi. Nhưng hôm nay mình ngộ ra: biết nhận cũng là một phần của trí tuệ.
Khi ai đó muốn giúp mình, nếu mình cứ từ chối mãi, có thể mình đang vô tình chặn lại cơ hội cho đi của họ.
Nhận không phải là tham. Nhận không phải là yếu. Nhận đúng là nhận trong biết ơn, rồi tiếp tục cho đi khi đủ duyên.
Dòng chảy nhân sinh chỉ lưu thông khi có cả cho và nhận.



Bình Luận (0)