Câu chuyện bắt đầu từ hình ảnh hai bố con đi lạc đường. Có một cậu bé học lớp mầm non, vì có tình yêu thương bạn bè nên khi biết tin một người bạn bị ốm sốt ở nhà, cậu bé đã xin bố mẹ mang quà và trái cây dinh dưỡng đến thăm bạn.
Bố mẹ rất vui vẻ, hỏi con có biết nhà bạn ở đâu không thì cậu bé hào hứng trả lời rằng, dạ con biết.
Cậu bé chỉ đường và người bố cứ lái xe chạy theo sự dẫn đường của con, nhưng xe cứ chạy vòng vòng mãi một hồi lâu.
Sau khi đi lòng vòng không tìm được đường, cậu bé mới ngập ngừng nói với bố: "Bố ơi, con nói điều này bố đừng la con nha. Thật ra là bây giờ con không nhớ rõ nhà bạn con ở đâu".
Thông thường, đứng trước tình huống này, cha mẹ rất dễ nổi nóng, la mắng vì mất thời gian và lập tức dính mắc vào lỗi lầm của con. Nhưng làm sao để giáo dục con cái trở nên nhẹ nhàng, giúp con tự giác hướng tới sự tốt đẹp mà không bị dính mắc vào hành vi sai sót nhất thời của trẻ là điều khiến tôi suy ngẫm sâu sắc.
Học tập cách phản ứng giàu trí tuệ của người bố trong câu chuyện và ứng dụng vào thực tế gia đình:
- Ghi nhận tố chất nhân tài ngay trong lỗi lầm: Người bố không hề trách mắng mà rất vui vẻ nói với con: "Con à, con đúng là nhân tài. Con rất dũng cảm đối diện với lỗi lầm, đối diện với sai trái của mình. Con đúng là một người có “trách nhiệm”".
- Quảng bá và làm lớn điểm tốt của con: Về đến nhà, người bố tập hợp tất cả thành viên trong gia đình lại để kể cho mọi người nghe câu chuyện con trai đã dũng cảm nhận lỗi và chịu trách nhiệm như thế nào. Từ đó về sau, mỗi khi có bối cảnh, người bố đều tự hào chia sẻ lại bài học này.
- Ứng dụng vào giáo dục ba đứa con: Tối hôm đó, tôi kể lại câu chuyện hai bố con đi lạc đường cho ba đứa con của mình nghe. Các con rất hào hứng và rút ra bài học: "Dũng cảm nhận lỗi là nhân tài".
- Dùng ngôn ngữ định hướng tương lai: Khi một người làm điều gì đó sai trái, chưa đúng đắn mà họ đã dũng cảm nói ra, nghĩa là họ đã sẵn sàng chịu trách nhiệm và thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Mình không nhắc lại sai lầm của họ mà dùng ngôn ngữ định hướng đến hành vi tốt đẹp hơn: dũng cảm nhận lỗi, là người có trách nhiệm, là người đáng tin cậy.
Bài Học Tâm Đắc
- Bao dung không đồng nghĩa với dung túng: Bao dung là không dính mắc vào lỗi lầm của người khác. Mặc dù biết hành vi của con là chưa phù hợp, nhưng cha mẹ không bám chấp vào đó mà dùng ngôn ngữ định hướng tương lai, kiến tạo hình ảnh đích đến tốt đẹp để hướng con trở thành người có trách nhiệm, sẵn sàng thừa nhận và chịu trách nhiệm với việc mình làm.
- Trí tuệ tầng bậc hai trong nuôi dạy con: Người có trí tuệ tầng bậc hai là người kiến tạo được hình ảnh tâm trí đích đến và định hướng con người đến điều đó. Khi ta nhìn thấy điểm tốt, làm lớn tố chất dũng cảm nhận lỗi của con thì con sẽ tự khắc trưởng thành và trở thành nhân tài.



Bình Luận (0)