Trở về nhà sau chuyến đi chơi vui vẻ, con trai ôm mẹ buồn bã: con muốn đi chơi tiếp.
Nhớ lại trước đây mình cũng vậy, cứ sau mỗi chuyến đi chơi, mỗi cuộc hội ngộ, là y như rằng sau đó sẽ cảm thấy trống trải.
Sau này mới hiểu lí do vì sao niềm vui của con người thường không kéo dài mãi.
Tình cảm của con người gồm có 3 loại:
- Vui mừng,
- Buồn đau,
- Và tĩnh lặng.
3 thứ tình cảm này luôn có mặt trong cơ thể và tư tưởng của chúng ta.
Tình cảm như ngọn sóng trào dâng, rồi sau đó trở về với sự tĩnh lặng.
Vui vẻ là biểu hiện vật chất bên ngoài của khoái lạc hoặc an vui. Nói cách khác, vui vẻ có thể đến từ khoái lạc hoặc có thể đến từ an vui.
Vui Vẻ Do Khoái Lạc
Là trạng thái hài lòng nội tâm khi con người được thỏa mãn tham và tưởng về tài, sắc, danh, thực, thùy — hay nói cách khác là khi nhu cầu, mong muốn của con người được thỏa mãn.
Khoái lạc có sức hút rất lớn vì nó mang lại cảm giác dễ chịu tức thì mà con người chỉ cần tìm đến và tiêu xài.
Nhưng bản chất của vui vẻ do khoái lạc là kết thúc chóng vánh.
Khi tham tưởng này vừa được thỏa mãn, con người lại nhanh chóng khởi tạo những tham tưởng mới. Cứ như thế, niềm vui xuất hiện rồi nhanh chóng tan đi. Và con người dễ rơi vào vòng xoáy mải miết chạy theo thỏa mãn hết tham tưởng này đến mục tiêu khác.
Một người nội tâm chưa có sự đủ đầy, thì mỗi khi bên trong cảm thấy trống rỗng lại càng muốn tìm đến những khoái lạc nhất thời để khỏa lấp, để rồi khi trở về với thực tại, cảm giác hụt hẫng lại càng sâu sắc hơn.
Vui Vẻ Do An Vui
Là trạng thái nhận thức nội tâm khi nhận được sự chân thật nơi chính mình.
Khi đó, con người có thể tách biệt giữa tâm và cảnh, không bị dính mắc vào những gì mình nghe, thấy, biết. Vì vậy mà dù cảnh sống bên ngoài thay đổi, nội tâm vẫn giữ được sự cân bằng, tĩnh lặng.
Hiểu được bản chất của sự vui vẻ, ta sẽ biết đón nhận niềm vui từ khoái lạc, trân quý hơn từng phút giây ấy, vì biết rằng nó không kéo dài mãi.
Nhưng khi cần thì biết quay về an trú trong sự chân thật nơi chính mình, niềm vui của ta sẽ vẫn luôn tròn đầy và vẹn nguyên trong giây phút thực tại.



Bình Luận (0)