Trang Chủ Về WPE Quỹ Đồng Hành Lan Tỏa Tri Thức Nhân Sinh Góc Nhìn Hoạt Động Phụng Sự Xã Hội Bản Tin Đại Sứ Đại Sứ WPE Thư Viện Từ Điển Nhân Sinh
Góc Nhìn

Khi Hiểu Về Bản Sắc Văn Hóa Dân Tộc, Tôi Mới Hiểu Vì Sao Mình Yêu Việt Nam Hơn

Lê Thị Thuý Lam 30 Tháng 7, 2026 3 phút đọc
Khi Hiểu Về Bản Sắc Văn Hóa Dân Tộc, Tôi Mới Hiểu Vì Sao Mình Yêu Việt Nam Hơn

Khi hiểu về bản sắc văn hóa dân tộc, tôi mới hiểu vì sao mình yêu Việt Nam hơn.

Có một điều tôi từng nghĩ rất lâu rằng mình yêu nước. Tôi tự hào khi là người Việt Nam, vui khi thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong những ngày lễ lớn, xúc động khi nghe Quốc ca. Nhưng nếu có ai hỏi: "Bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam là gì?", có lẽ trước đây tôi sẽ rất khó trả lời một cách rõ ràng. Tôi chỉ cảm nhận được, chứ chưa thật sự hiểu. Chính vì chưa hiểu nên tình yêu ấy vẫn còn mang nhiều cảm xúc tự nhiên hơn là một sự nhận thức sâu sắc.

Cho đến khi tôi có cơ hội tham gia lớp học của thầy Ngọc Anh. Lần đầu tiên, tôi được tiếp cận một cách có hệ thống về khái niệm bản sắc văn hóa dân tộc. Tôi dần nhận ra rằng văn hóa không chỉ là áo dài, trang phục, tiếng Việt, món ăn hay những lễ hội truyền thống. Đó còn là hệ giá trị được bồi đắp qua nhiều thế hệ: tinh thần yêu nước, lòng nhân ái, sự hiếu học, tình làng nghĩa xóm, đạo hiếu, ý thức cộng đồng, sự kiên cường trước khó khăn và cách ứng xử đầy nghĩa tình của người Việt.

Tôi cũng hiểu rằng bản sắc văn hóa không phải là điều bất biến hay chỉ thuộc về quá khứ. Nó cần được gìn giữ, kế thừa và phát huy trong bối cảnh mới của đất nước. Việc tiếp thu tri thức hiện đại, khoa học, công nghệ hay hội nhập quốc tế không làm mất đi bản sắc, mà càng có ý nghĩa khi được đặt trên nền tảng những giá trị tốt đẹp của dân tộc.

Khi hiểu rõ hơn về những giá trị ấy, tôi nhận ra tình yêu quê hương không chỉ thể hiện bằng cảm xúc, mà còn bằng hành động: sống có trách nhiệm, học tập và lao động tốt, giữ gìn những nét đẹp văn hóa, tôn trọng lịch sử và góp phần xây dựng cộng đồng ngày càng văn minh. Có lẽ điều quý giá nhất mà tôi nhận được sau lớp học không phải chỉ là thêm một lượng kiến thức. Đó là một góc nhìn mới.

Từ chỗ chỉ biết mình là người Việt Nam, tôi bắt đầu hiểu vì sao mình là người Việt Nam. Từ chỗ yêu đất nước theo cảm xúc, tôi dần yêu đất nước bằng cả sự thấu hiểu. Và tôi tin rằng, khi mỗi người hiểu rõ hơn về bản sắc văn hóa dân tộc, chúng ta sẽ thêm trân trọng những giá trị cha ông để lại, đồng thời có thêm động lực để gìn giữ, phát huy và đóng góp vào sự phát triển của đất nước trong thời đại mới.

Trân trọng biết ơn tri thức, biết ơn các cao nhân và biết ơn các duyên lành!

Lên đầu trang